Tin tiêu điểm http://dotuthien.com/ TITLE Sun, 24 Jun 2018 00:45:17 GMT [Câu chuyện từ thiện] - Chuyện nhỏ xíu ở nước Mỹ http://dotuthien.com/cau-chuyen-tu-thien-chuyen-nho-xiu-o-nuoc-my-20.html [Câu chuyện từ thiện] - Chuyện nhỏ xíu ở nước Mỹ Thứ Hai, 19/10/2015, 21:35 GMT+7

Người ta thường nói nước Mỹ là thiên đường. Thành ra tôi tự nhủ phải tận dụng từng phút từng giây sống ở đất nước này để quan sát và cảm nhận bằng hết cuộc sống thiên đường dưới mặt đất từ lúc đặt chân tới đây cho tới ngày cuối cùng trở về để đi tìm câu trả lời của riêng mình.

Cau-chuyen-tu-thien

Không ai nói với ai nhưng cảm giác chung của những người lần đầu, hay những lần đầu tới nước Mỹ, đều ngạc nhiên, trầm trồ, thán phục về vẻ đẹp cũng như những điều khác biệt họ lần lượt khám phá được của đất nước này mà nước họ không có, hoặc có nhưng không ấn tượng bằng. Cảnh đẹp thì không giới hạn, không đóng khung vào hình mẫu nào cả. Mỗi địa danh, mỗi vùng đất có một vẻ đẹp riêng, một kiến trúc riêng, một lịch sử riêng không lẫn vào nhau. Nhưng vẻ đẹp của nước Mỹ có cái gì đó chạm được tới tâm can của khách thập phương, nhất là của những người tứ xứ tìm đến miền đất này sống và học tập xa quê hương, dù không gọi tên được vì nó không chỉ giới hạn trong một điều, hai điều mà là trong từng cảm nhận khác nhau của những người khác nhau tạo thành. Tựu chung lại, đó là vẻ đẹp riêng của nước Mỹ tạo nên bởi những con người Mỹ.

Kể một vài chuyện nhỏ xíu để các bạn dễ hình dung con người Mỹ tạo ra sự khác biệt thế nào. Nếu bạn là người từ nước khác đến, đang đi trên đường phố Mỹ với bộ dạng ngơ ngơ ngáo ngáo, băn khoăn có vẻ như đang cần giúp đỡ, cần hỏi đường… thì chắc chắn chưa cần mở lời nhờ giúp đã có người tiến về phía bạn hỏi xem họ có thể giúp gì bạn được không kèm theo nụ cười rất thân thiện. Tôi đã liên tục nhận được sự trợ giúp như vậy trong hầu hết những ngày mới đến khi lang thang trên đường. Lúc thì tìm địa chỉ ở Wilson Blvd thay vì đi đúng hướng thì lại đi ngược lên hướng ra trạm Metro Rosslyn. Anh trung niên nhìn thấy hình bản đồ trong điện thoại tôi cầm trên tay thì chỉ hướng đi ngược lại, còn tặng thêm câu động viên “cũng không xa lắm đâu“, như một làn gió mát giữa trưa nắng 90oF (~ 32oC), dịu cả người.

Lúc thì ở Metro hỏi cách mua thẻ, nạp tiền thế nào. Người nhân viên ngồi trong quầy hướng dẫn thấy tôi lớ ngớ lập tức ra khỏi quầy, đến tận từng bảng chỉ dẫn hướng dẫn tận tình, vui vẻ, kiên nhẫn giải đáp mọi yêu cầu không hề tỏ ra sốt ruột. Thậm chí có lần gặp người cùng xuống ga Metro hỏi tôi cần giúp gì, khi thấy họ không biết rõ tuyến đường tôi cần đi còn dắt tôi ra tận xe bus gặp tài xế để hỏi, và khi biết chắc là tôi tìm được cách đi đúng mới vẫy tay tạm biệt.

Tôi đã đi các loại phương tiện khác nhau: Tàu điện ngầm Metro, xe bus, tàu điện (light rail), tàu lửa (train) thì một đặc điểm chung là tiết kiệm được rất nhiều công sức của hành khách. Thứ nhất có một loại thẻ vừa đi được tàu điện Metro vừa đi được xe bus rất tiện. Mua thẻ cứng (SmarTrip) thì còn có thể nạp tiền nếu thẻ hết tiền) để đi lại lâu dài. Ngạc nhiên đầu tiên là đi tàu lửa trước lúc khởi hành cũng có 5 phút hướng dẫn an toàn và có tờ hướng dẫn để ở mặt sau ghế trước hệt như đi máy bay. Thật là yên tâm với những hướng dẫn như vậy cho những khách mới đi lần đầu. Nào là bạn hãy theo dõi từng bước chân khi bước lên tàu (Watch your step…)… Tôi ít đi tàu lửa ở Việt nam, không biết tàu lửa của chúng ta bây giờ có dán những hướng dẫn này trên tàu không? Ai biết xin trả lời giúp tôi.

Ngạc nhiên thứ hai là lên xe bus chỉ cần bỏ tiền vào máy tính tiền hoặc cà thẻ ngay khi bước lên. Không có người soát vé và cũng không cần phải báo cáo với tài xế “tôi xuống chỗ a,b,c…” gì sất. Dòng chữ điện tử thông báo tên đường hoặc tên giao lộ sắp đến hiện ra ngay trên đầu xe, hành khách nào cũng có thể nhìn thấy. Muốn xuống chỗ nào bạn chỉ cần giật sợi dây “stop requested“ (đề nghị cho xuống) là được toại nguyện. Dòng hướng dẫn “nhấn vào sợi dây màu vàng” để yêu cầu được xuống ghi ở rất nhiều nơi trên thành xe bus. Thật là tiện lợi. Chỉ cần quan sát và làm theo, ai cũng có thể làm, không cần phải la to cho cả làng nghe “tôi xuống chỗ này”… hay chăm chú nhìn đường cho kỹ để tránh bị nhầm bến như ở mình. Điều thú vị là khách xuống xe bus giữa chừng thường hay chào tài xế “chúc ngày tốt lành“… thật dễ thương.

Cái hay nữa là tất cả các tuyến tàu, xe đều có thể Google là ra hết, có đầy đủ cả sơ đồ tuyến đường lẫn giờ tàu. Chỉ cần có internet/3G trong tay, bạn cứ việc Google là thoải mái lên đường. Google map cũng giúp bạn đầy đủ từng lộ trình, khúc này đi bộ, khúc kia đi bus, khúc kia đi Metro… không chệch vào đâu được, rồi thì đoạn đường này đi mất bao nhiêu phút, tổng thời gian hết bao nhiêu phút…. rõ ràng, cụ thể. Mà giờ tàu, xe bạn yên tâm là chính xác. Tôi có lần cũng vì sự nhiệt tình quá của anh bạn cùng đường. Thay vì chỉ cần trả lời tôi cái trạm này tên Penn Station đúng không, thì anh ấy còn tận tình chỉ rõ cách đi thế nào từ trạm Light Rail tới Nhà ga Penn Station, nên cửa tàu chỉ mở mấy giây rồi đóng lại, báo hại tôi phải đi tới đi lui mấy bến, mấy tàu vì có tàu không ghé trạm đó và khi lội được tới nơi thì tàu chạy mất rồi.

Ôi cái sự tàu chạy đúng giờ làm tôi chậm 1 phút mà phải chờ 1 giờ mới có chuyến tàu tiếp. Nhưng mà cũng vui, vui vì biết chắc mình là người từ xa đến đi đâu cũng được giúp đỡ. Vui vì đi đâu cũng thấy những nụ cười, những sự trợ giúp đầy ân tình mến thương. Vui vì khi đi bộ cùng một bạn trẻ kéo valy cũng đi cùng tôi tới Ga Penn Station, biết tôi sắp muộn giờ tàu cứ giục tôi đi đường này ngắn nhất, và tới mỗi góc đường dành cho người đi bộ, đều chạy vào nhấn nút xin đường để được ưu tiên. Thế mà rồi vẫn lỡ tàu như thường.

Chưa kể suýt lỡ thêm một chuyến nữa vì hỏi ngay một anh cũng cà lơ phất phơ như mình, suýt nữa thì cả hai đều bị lỡ chuyến do cùng một giờ (2 giờ 35 phút) tại cùng nhà ga có 2 chuyến tàu cùng chạy về Washington DC, cùng boarding (lên tàu) một lúc, nhưng khác nhau là, chết tiệt, hai tàu của hai hãng khác nhau. Mà tệ hại nhất là cái tên trên vé cùng đề AmTrack, trong khi cái tàu tôi mua vé là Marc Train thì dòng chữ Marc Train lại in nhỏ xíu ở bên dưới nên không để ý. Tôi và anh bạn kia là 2 hành khách cuối cùng chạy lên tàu và cửa đóng. Hú vía. Nhờ khả năng đi bộ và chạy qua đường mỗi lúc băng qua các ngã tư được tập luyện mỗi ngày ở đây mới cứu được tôi lần này J.

Kể chuyện đi lại mãi cũng chán. Kể chuyện mua sắm nhé. Có lần khi mua một ổ cắm điện chuyển đổi từ đầu cắm tròn sang dẹp giá 5$, ( bạn nhớ là nước Mỹ , hay chắc chắn hơn là vùng DC/VA tôi ở không dùng phích cắm có lỗ tròn), anh chàng bán hàng da trắng tóc xoăn còn đề nghị phải lấy để thử xem có vừa không mới chịu bán. Anh ấy còn giải thích rằng may là tôi có mang theo đồ để thử, chứ nếu không vừa thì mua về không sử dụng được rất lãng phí.

Lần khác trong một siêu thị, tôi đã mang đồ ra quầy tính tiền thì mới phát hiện ra trong siêu thị còn có tầng lầu. Tôi hỏi anh chàng da màu nhân viên tính tiền, trên đó bán gì, được biết có bán thứ tôi đang cần mua, bèn tỏ ý lên lầu mua tiếp. Anh này cười rất dễ thương, để đồ đó tôi giữ cho. Tôi ung dung lên lầu ngắm nghía chọn lựa, cũng khá lâu mới xuống thì thấy anh chàng trẻ tuổi kia đã đóng quầy, đang ôm giỏ đồ của tôi, chỉ đứng chờ tôi xuống là đem sang quầy khác bàn giao. Tôi bối rối xin lỗi khi biết vì anh ấy vừa hết ca làm, nãy giờ phải chờ tôi “dung dăng dung dẻ” trên lầu. Nhưng nụ cười có chiếc răng khểnh khá duyên của anh ấy làm tôi bớt ngại. Còn nhắc tôi nhớ lấy cái nón tôi để trong giỏ hàng kẻo quên.

Bạn biết không, có hai điều ngạc nhiên, khác với quê nhà mình khi đi siêu thị (mall) ở đây. Thứ nhất, bạn có thể tự tính tiền không cần nhân viên, ở máy tự tính tiền riêng. Thứ hai nếu khách hàng không quá đông, nhân viên tính tiền luôn tự sắp đồ lên băng truyền tính tiền. Những món đồ tạm coi là hơi nặng bạn cứ việc để ở xe đẩy, nhân viên tính tiền sẽ tự lấy máy quét giá món hàng ngay tại xe đẩy, chứ không máy móc phải đặt lên bàn. Một quầy tính tiền ở những siêu thị lớn (costco) thường có 2 nhân viên và ở đâu bạn cũng thấy nhân viên mỉm cười tươi tắn với khách hàng.

Đi ngân hàng còn là “thượng khách hơn nữa“. Chưa cần biết bạn có thuộc loại khách VIP hay khách thường, mở cửa vào được chào đón nồng nhiệt, mời vào bàn có người tiếp riêng. Một chai nước mát lạnh đưa đến trước, rồi bạn mới cần nói những yêu cầu của bạn. Sự ân cần, tận tình và luôn luôn hỏi lại để chắc chắn là bạn đã hiểu đúng ý của cô nhân viên trao đổi và chắc chắn đó là điều bạn muốn. Điều này tôi cũng đã được chứng kiến ở Citibank Tp.Hcm (không phải quảng cáo cho Citibank đâu nhé, mà cái gì của nước mình hay cũng phải khoe cho mọi người biết), nhưng khác hơn là Citibank cũng chỉ phục vụ đặc biệt với khách hàng VIP thôi và khác hơn nữa là ở đây thẻ debit được phát hành ngay lập tức và cũng có hiệu lực ngay tắp lự.

Ở đây, tôi chưa từng bị từ chối giúp đỡ bao giờ. Từ những câu hỏi thăm rất cơ bản ai đi tàu cũng phải biết là đón tàu metro nào, đi hướng tàu nào để về được điểm mình cần (nếu lên nhầm tàu thì sẽ mất thời gian), cho đến những câu hỏi như học sinh vỡ lòng là: Đồng xu nào là quarter (25 cent), đồng nào là dime (10 cent), đồng nào là nickle (5 cent), đồng nào là penny (1 cent) mỗi khi trả tiền cứ loạn hết cả lên. Mà hay nhất là hỏi ai cũng nhiệt tình giảng giải, trả lời. Bạn đã thấy thiên đường mờ mờ chưa J. Thế này đã là gì đâu. Ở nước văn minh nào chẳng có. Đúng là người ta thường sẵn lòng hơn với người lạ, nhưng ở nơi mà tất cả đều có chung cách hành xử, đều sẵn sàng trao tặng nụ cười như ở nơi này thì không phải tất cả mọi nơi. Hay là chỉ có tôi gặp may?

Nước Mỹ có là thiên đường như người ta nói không, tạm thời tôi cũng chưa dám đặt tên, chỉ gọi là một đất nước văn minh, thân thiện cho nó gần nhất với những cái tôi đang cảm nhận. Còn nó có phải thiên đường hay là hạ giới hay cái gì khác thì tôi sẽ trở lại trong những câu chuyện khác hầu các bạn sau. Mọi thứ đều có thể đổi thay. Cảm nhận của tôi rồi mai đây cũng khác. Nhưng bạn tin tôi nhé, những câu chuyện này hiện giờ đang là những cảm xúc trong trẻo, cảm xúc mặn nồng nhất với nước Mỹ nói riêng và vùng đất tôi đang sống DC/VA như một thời kỳ trăng mật của bất cứ lữ khách nào từng đến và từng sống trên nước Mỹ đều phải có. Người ta đã chỉ ra điều này, trong một bài giảng về Culture Shock cho sinh viên quốc tế. Bạn tìm trên youtube là có đấy.

Những câu chuyện nhỏ xíu này thật là nhỏ xíu như những hạt nhân nguyên tử đối với những người sống lâu ở Mỹ, nhưng vẫn còn là mới lạ cho những người lần đầu đặt chân tới nơi đây và càng lạ hơn đối với những người chưa từng ghé qua. Tôi ghi lại hầu mong cho những người cần biết thì khỏi phải tự tìm hiểu, những người muốn biết và mong muốn những chuyện nhỏ xíu này một ngày nào đó cũng là chuyện nhỏ xíu xiu trên quê hương chúng ta.

Một cách khách quan, ở Việt Nam tôi cũng từng biết có những chuyện giống như xứ thiên đường. Ấn tượng về một bệnh viện ở Đà nẵng có chế độ chăm sóc người già, người mắc bệnh hiểm nghèo thật đặc biệt mà khi biết ai cũng có cảm giác muốn được là công dân Đà nẵng. Chỉ là thông tin trên mạng, tôi không kiểm chứng được, nhưng ước gì chúng ta có nhiều bệnh viện như thế.

Một bệnh viện khác là bệnh viện Da liễu Tp.Hcm cũng có một sự khoa học và cải tiến trong cách phục vụ bệnh nhân tôi từng biết. Đó là bệnh viện dán ngay thông báo hướng dẫn các bước của quy trình tới khám bệnh, ngay trên cửa tiếp nhận bệnh nhân, từ khâu mua sổ tới khám bệnh, lấy thuốc như thế nào rất tiện cho bệnh nhân, khỏi phải thấy cảnh “người đi sau hỏi người đi trước” là điều thường thấy ở khắp nẻo công đường. Đôi khi tôi nghĩ, người Việt mình mắc bệnh nói nhiều, tà lanh, lanh chanh cũng là do đi đâu cũng phải hỏi nhiều, phải trả lời nhiều những điều lẽ ra ai cũng cần biết mà không được hướng dẫn cụ thể. Còn các công chức viên thì không biết cười và cũng chẳng có thời gian để trả lời mãi một câu hỏi trong một ngày. Tại sao chúng ta không cải thiện được điều đơn giản này nhỉ?

À mà còn nữa, tại sao người Việt mình bị ghẻ ngứa, chàm lác gì nhiều thế… là câu hỏi lần nào tới đó cũng ám ảnh tôi? Nhưng thôi chuyện không liên quan. Chỉ muốn nói lời cảm ơn tới Ban Lãnh đạo Bệnh viện Da liễu Tp.Hcm và ước mong, lại ước, cho các bệnh viện khác, các cơ quan công quyền khác.. cũng có những hướng dẫn và cách làm khoa học như thế này để tiết kiệm thời gian, công sức, tiền bạc của người dân mình thôi.

Cuối cùng, nói về nước Mỹ thì phải dành ít dòng cho Washington DC (DC) và Virginia (VA), nơi đã cho tôi cơ hội để viết ra những câu chuyện nhỏ xíu này.

Virginia đón tôi bằng những ngày nắng đẹp. Trời trong vắt. Ngay cả giữa trưa nắng cũng dịu dàng, không gắt như nắng quê nhà. Ngày ở đây thật dài. Mọi hoạt động thường nhộn nhịp từ 9 giờ sáng và kéo dài tới gần 7-8 giờ tối là thường. Nắng đến tận 8 giờ mới tắt hẳn. Lúc đó ra ngoài trời mới thấy gió se se. Virginia, DC, đâu chỉ thể nói mỗi từ đẹp lắm là xong, là đủ. Không muốn tìm đọc trước những bài viết, những mô tả về vẻ đẹp của nơi này trên google, mà tôi muốn tự mình cảm nhận, bằng tất cả giác quan của mình, bằng sự trải nghiệm từng ngày sống ở nơi đây.

Chỉ có điều lạ, là không biết tại sao đã từng đi qua một số bang khác trên đất này, nhưng chưa có nơi nào đem lại cho tôi sự quyến luyến, cảm giác thân thương như ở đây. Mỗi con đường, mỗi vạt cỏ, mỗi cánh hoa đã đi qua tầm mắt tôi trong những chiều lang thang tản bộ dọc theo những con phố yên tĩnh, sạch đẹp cứ làm trái tim tôi thương mến làm sao. Như những người bạn, như những niềm vui nho nhỏ chào đón tôi đến với miền đất lạ. Cả những người không hề quen tôi đã gặp trên đường đi, trong siêu thị, trong cửa hàng.. đều tặng tôi những nụ cười thân thiện, sự chỉ giúp, hướng dẫn tận tình.

Julia Le

Xem thêm: Mẹo vặt cuộc sống

Xem thêm: Trải nghiệm mua hàng

]]>
[Câu chuyện từ thiện] - Những việc làm từ thiện vĩ đại http://dotuthien.com/cau-chuyen-tu-thien-nhung-viec-lam-tu-thien-vi-dai-16.html [Câu chuyện từ thiện] - Những việc làm từ thiện vĩ đại Thứ Hai, 19/10/2015, 21:31 GMT+7

 

Khắp nơi trên thế giới, ở đâu cũng có những người làm việc từ thiện, những người có lòng nhân từ bác ái muốn giúp đỡ những người khốn cùng nghèo đói bệnh tật hoặc đang gặp tai họa kém may mắn hơn mình....Nhưng không có một quốc gia nào mà có nhiều người làm việc từ thiện như ở Hoa Kỳ và hơn thế nữa Hoa Kỳ đã có những nhà đóng góp vào quỹ từ thiện với số tiền kếch sù nhiều nhất không có một ai ở nước khác sánh bằng.

Cau-chuyen-tu-thien

Những ngày tháng đầu tiên ở Mỹ, tôi thường được người bảo trợ chở đi đây đó khắp thành phố Houston để tìm việc làm. Nhớ có một lần chúng tôi đi trên đường phố gặp một người ăn xin, tôi liền lấy một đô la ra cho. Người bảo trợ có vẻ không vui, tôi đưa mắt hỏi, ông ta giải thích: “Cho tiền người ăn xin này có thể xúi dục anh ta lười biếng, muốn làm việc từ thiện xin hãy góp tiền cho xã hội để xã hội có phương tiện ngăn chận không có một kẻ ăn xin nào.” Một tuần sau tôi có công việc làm tại đại học, người bảo trợ hỏi ý kiến tôi và trừ ngay 2% lương hàng tháng của tôi, trong suốt 30 năm, để đóng góp vào quỹ U.W. cơ quan từ thiện giúp người vô gia cư; người bảo trợ chính là viên chức cao cấp tại đại học này.

Từ thiện là nét đẹp lương tâm cộng đồng Hoa Kỳ, từ thiện là triết lý công bằng xã hội của quốc gia có một nền tự do dân chủ tiền tiến nhất trên quả đất này. Sau hơn 34 năm ở Hoa Kỳ dành nhiều thì giờ hoạt động trong công tác từ thiện, tôi nhận thấy nhiều người Hoa Kỳ đều cho rằng làm việc từ thiện là món trang sức đẹp nhất của con người và hầu hết người Hoa Kỳ đều hân hoan công nhận: thước đo giá trị của con người là lòng từ thiện.Có hơn một triệu tổ chức, cơ quan hội đoàn từ thiện lớn nhỏ khắp 50 tiểu bang Hoa Kỳ, hoạt động quanh năm. Theo tài liệu của Hội Cố Vấn Gây Quỹ Hoa Kỳ (American Association of Fundraising Counsel) năm 2005 người Mỹ đã đóng góp vào quỹ từ thiện hơn 261 tỷ đô la, trong số này tư nhân đã đóng góp 200 tỷ đô la, ước lượng mỗi gia đình đóng góp 2.2% số lương bổng mang về nuôi sống gia đình, sau khi đã khấu trừ tiền bảo hiểm và thuế. Hoa Kỳ thật là một xã hội đầy những người có tấm lòng quảng đại nhân ái!

Đại học John Hopkins trong một nghiên cứu về nhóm các nước giàu nhất trên thế giới, nhóm G7; đã đưa ra những con số so sánh về tiền đóng góp cho công tác từ thiện với Tổng sản lượng nội địa (Gross Domestic Product = GDP) của mỗi quốc gia để có một ý niệm về tấm lòng rộng lượng bác ái. Hàng năm trung bình dân chúng Hoa Kỳ đóng góp cho các tổ chức từ thiện bằng 1.85% Tổng sản lượng Nội địa, người Đức tệ nhất trong nhóm chỉ 0.13%, người Nhật 0.22%, người Pháp 0.32% và đứng thứ nhì là người Anh quốc tương đương 0.84% Tổng sản lượng Nội địa, vẫn thua xa dân tộc Hoa Kỳ.

Theo tài liệu tạp chí Forbes phát hành đầu năm 2008, hai người giàu nhất Hoa Kỳ là ông Bill Gates người sáng lập hãng Microsoft có tài sản 57 tỷ đô la và ông Warren Buffett sáng lập công ty Bershire Hathaway với 50 tỷ đô la. Cả hai ông đều là những nhà làm việc từ thiện vĩ đại nhất trên hành tinh này; triết lý và quan niệm nhân sinh của hai ông đáng để cho tất cả những kẻ giàu có trên thế giới noi theo.

Thượng tuần tháng 9 năm 2007, đài truyền hình CNBC thực hiện một cuộc phỏng vấn ông Warren Buffett (WB) cuộc phỏng vấn thật dài và tiết lộ nhiều điều lý thú.

Từ thuở ấu thơ, WB đã cố gắng dành nhiều thì giờ cho việc học hành và làm việc cật lực để kiếm tiền bằng cách đi bỏ báo. Số tiền kiếm được ông chỉ trích ra một ít để mua sách vở, còn dư ông tính toán để dành. Với số tiền đi bỏ báo dành dụm, năm 11 tuổi ông đã khởi sự tập đầu tư bằng cách mua cổ phiếu. Ba năm sau lúc 14 tuổi ông mua một trang trại nhỏ, học kinh nghiệm trong thương trường địa ốc. Năm 20 tuổi ông đậu bằng cử nhân và năm 21 tuổi ông tốt nghiệp bằng cao học MS tại đại học Columbia. Năm 1970 khi 40 tuổi WB nắm cả hai chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Điều hành Công ty Bershire Hathaway; đại công ty đầu tư này đến ngày nay đã sở hữu 63 công ty khác như: Coca-Cola, Gillette, American Express, Wells Fargo, US Air Group, v…v… Một cổ phiếu loại A của Bershire Hathaway đã có trị giá 151 ngàn đô la vào ngày 11 tháng 12-2007.

Mỗi năm WB chỉ nhắc nhở 63 Tổng Giám đốc điều hành của 63 công ty trực thuộc luôn luôn nhớ hai nguyên tắc chính:Nguyên tắc 1: Phải làm lợi cho cổ đông, đừng làm mất tiền cổ đông.Nguyên tắc 2: Phải luôn luôn thuộc lòng nguyên tắc số 1.

Văn phòng làm việc của ông rất đơn giản, không có điện thoại di động, không có máy computer, nhưng ông có đầu óc bén nhạy quyết định sáng suốt hiệu quả. Cuộc sống của ông càng giản dị hơn, ông tự lái xe không có tài xế riêng, không có nhân viên bảo vệ an ninh. Ông không có máy bay riêng và cũng không bao giờ dùng máy bay riêng để đi công tác xa, dầu ông làm chủ một công ty hàng không lớn. Dầu là người giàu thứ nhì trên thế giới với tài sản 50 tỷ đô la, ông vẫn sống trong căn nhà chỉ có 3 phòng ông mua khi cưới vợ hơn 50 năm về trước, không có hàng rào bao bọc chung quanh, giá mua lúc năm 1958 chỉ có 31,500 đô la. Một tỷ phú giàu có và quyền lực như vậy, nhưng ông sống một cuộc đời giản dị nhất, không giao tiếp bạn bè với giai cấp thượng lưu, thú vui của ông là làm một túi bắp rang và đọc sách hoặc xem TV tại nhà.

Warren Buffett quan niệm con người làm ra của cải tiền bạc, nhưng của cải tiền bạc không tạo ra nhân cách con người. Ông cho rằng để tiền bạc cho con cháu chỉ làm cho con cháu ỷ lại không giúp ích gì cho chúng, còn làm chúng mất ý chí động lực thúc đẩy tiến lên. Ông phát biểu:“Nếu ba đứa con của ông họ Buffett chỉ vì tình cờ may mắn được sinh ra trong gia đình Buffett mà lại có số tiền hàng chục tỷ Mỹ kim di sản để hưởng thụ cuộc đời, thì đó là điều vô cùng bất công, xã hội không còn công lý nữa.”Năm 2002, ông Bill Gates tỷ phú giàu nhất thế giới mới 47 tuổi quyết định xin diện kiến bậc tiền bối Warren Buffett 72 tuổi người giàu thứ hai thế giới. Bill Gates con người thiên tài điện toán vi tính nghĩ rằng cuộc hội thoại viếng thăm sẽ nhạt nhẽo buồn chán vì hai cuộc sống trái ngược nhau, cuộc đàm luận nhiều lắm sẽ chỉ kéo dài khoảng nửa giờ. Nhưng bất ngờ cuộc trò chuyện thân mật tâm sự lý thú của hai tri kỷ một già một trẻ tuy tài năng trên hai lĩnh vực khác nhau, nhưng cùng một tấm lòng từ thiện bác ái bao la, họ nói chuyện quên ăn quên uống, cuộc tiếp xúc kéo dài 10 tiếng đồng hồ.

Đông phương chúng ta cách nay hơn 1600 năm có hai nhân vật tài trí lừng danh nhưng chống đối lẫn nhau là Châu Du và Khổng Minh Gia Cát Lượng. Châu Du hộc máu vì tức giận đã lầm kế Gia Cát Lượng, trước khi chết Châu Du oán thán kêu trách trời cao:

“Trời đã sinh ra Du còn sinh chi ra Lượng.”

Năm 2002 sau 10 giờ đàm đạo, Bill Gates đã ngẩng đầu lên trời, cảm tạ Thượng Đế:

“Thượng Đế đã sinh ra Bill, còn sinh ra Warren Buffett nữa, tri kỷ tương phùng.”

Bill Gates đã hoàn toàn kính phục WB về mọi phương diện: tài đầu tư, cuộc sống giản dị, đạo đức nhân cách và làm việc từ thiện.

Năm 2006 ông Warren Buffett hứa tặng 35 tỷ Mỹ kim vào Quỹ Bill & Melinda Gates cơ quan từ thiện khắp thế giới này nhằm mục đích chống nghèo đói, phát triển y tế chữa trị bệnh tật và gia tăng giáo dục cấp học bổng cho sinh viên nghèo hiếu học, do vợ chồng ông Gates thành lập năm 2000. Số tiền khổng lồ này cộng với số tiền Bill Gates tặng vào Quỹ trước đây sẽ vượt quá 70 tỷ Mỹ kim, đây là Cơ quan từ thiện có ngân quỹ hoạt động lớn nhất trên hành tinh này.

Trên thực tế, ông bà Warren Buffett cũng đã lập ra Quỹ từ thiện mang tên Susan Thompson Buffett Foundation từ năm 1966 với số tiền hiện có trong quỹ khoảng 275 triệu và ông Buffett sẽ tặng thêm 3 tỷ đô la nữa trong năm 2006. Nhưng vì sao ông lại đem thêm 35 tỷ đô la nữa tặng vào Bill & Melinda Gates Foundation?

Những người làm việc từ thiện vĩ đại sớm nhất của Hoa Kỳ như ông Andrew Carnegie năm 1919 đã hiến tặng 350 triệu Mỹ kim tương đương 7.2 tỷ hiện nay, ông John D. Rockefeller tặng 450 triệu Mỹ kim năm 1937 trị giá bằng 7.1 tỷ đô la hiện nay; hai vị này đều cho rằng rất khó để điều hành một quỹ từ thiện to lớn tránh khỏi phí phạm, lạm dụng và có khi gây ra tình trạng tham nhũng.Một Hội từ thiện hoạt động tốt và hiệu quả nhất, chi phí điều hành và nhân viên phải dưới 1% số tiền quyên góp được, như Hội Bác sĩ không biên giới, Hoa kỳ (Doctors Without Borders, USA) mà tôi thường tham dự.Ông Warren Buffett đã quan sát nghiên cứu phương pháp điều hành quản trị của ông Bill Gates tại công ty Microsoft và tại Bill & Melinda Gates Foundation, ông tin tưởng rằng khi Bill Gates dùng toàn thời gian cho Quỹ từ thiện, Bill Gates sẽ cống hiến sự quản lý khoa học chặt chẽ tốt đẹp nhất trong việc điều khiển 686 nhân viên làm việc cho Quỹ từ thiện này để công tác đạt được hiệu quả tối đa với chi phí điều hành hạn chế tối thiểu. Với lý do này Warren Buffett đã không ngần ngại tặng 35 tỷ đô la vào Quỹ từ thiện Bill & Melinda Gates Foundation.

Làm việc từ thiện ở Hoa Kỳ không những chỉ có người giàu, người khá giả dư tiền mà ngay trong thành phần người nghèo nữa, bởi vì họ là những người đi tìm hạnh phúc trong việc làm từ thiện, một hạnh phúc ý nghĩa lâu dài hơn những nguồn vui ngắn ngủi vật chất. Theo tài liệu nghiên cứu của công ty Justgive.org, những gia đình nghèo ở Hoa Kỳ lợi tức khoảng 10 ngàn đô la mỗi năm, trung bình đã đóng góp từ thiện 520 đô la, nghĩa là bằng 5.2% lợi tức, một tỷ lệ cao nhất nếu đem so sánh với bất cứ thành phần nào trong xã hội.Ngoài công việc đóng góp tiền bạc để làm việc từ thiện, người Hoa kỳ còn đóng góp thì giờ không đòi trả lương để làm công tác thiện nguyện. Theo thống kê năm 2005, đã có 65.4 triệu người Hoa Kỳ tự nguyện cống hiến trung bình hơn 50 giờ làm việc thiện nguyện trong năm này. Xã hội Hoa Kỳ đua nhau làm việc từ thiện bằng mọi cách, mọi hình thức, đây là một quốc gia giàu lòng từ thiện quảng đại nhất, chẳng những giúp người kém may mắn trong nước mà còn viện trợ nhân đạo khắp cả hoàn cầu.

Cuối thế kỷ 20, Viện Gallup đã nhiều lần làm những cuộc thăm dò, nhất là cuộc nghiên cứu thăm dò vào năm 1999 để xem nhân loại bình bầu chọn ai là người làm việc từ thiện đáng ngưỡng mộ kính phục nhất của thế kỷ hai mươi. Kết quả cuộc nghiên cứu thăm dò thật khoa học đúng đắn này, người được bình chọn không phải là người Hoa Kỳ, mà là Mother Teresa sinh ra đời năm 1910, cha mẹ là người Albania, nhưng Mẹ Teresa mang quốc tịch Ấn Độ, theo đạo Công giáo. Năm 1950 Mẹ Teresa được Giáo hội Vatican cho phép thành lập Hội từ thiện Missionaries of Charity, hội chuyên lo giúp đỡ những người nghèo khó khốn cùng, những người mắc bệnh cùi hủi, bệnh AID/HIV, bệnh ho lao, những cô nhi quả phụ không nơi nương tựa. Cho đến ngày 5 tháng 9 năm 1997 khi Mẹ Teresa mất, Hội Từ thiện Missionaries of Charity đã có 610 cơ sở gồm 400 thầy tu, 4000 tu nữ và gần 100 ngàn nhân viên thiện nguyện hoạt động trong 123 quốc gia để cứu người giúp đời.Công việc làm từ thiện của Mẹ Teresa đã được nhiệt liệt hoan nghênh cùng khắp thế giới. Năm 1962 quốc gia Phi Luật Tân trao tặng cho bà giải thưởng Ramon Magsaysay về những công tác nhân đạo của bà ở Đông Nam Á. Năm 1971 Đức Giáo hoàng Paul VI tặng thưởng cho bà Giải thưởng Pope John 13 Peace Prize. Năm 1973 Mẹ Teresa nhận giải thưởng Templeton Prize, giải thưởng giá trị kim ngân lúc nào cũng cao hơn giải Nobel, vì nhân cách đạo đức của bà cùng những việc làm từ thiện trên thế giới. Năm 1979 Mẹ Teresa được trao tặng giải thưởng Nobel hòa bình, bà đến nhận giải thưởng để lấy tiền giúp người nghèo tại Ấn Độ nhưng bà từ chối tham dự bữa tiệc sang trọng tiếp sau lễ trao giải thưởng.

Một phóng viên báo chí hỏi bà:

“Chúng ta có thể làm gì để cổ võ hòa bình trên thế giới?”Bà mỉm cười hóm hỉnh:

“Hãy đi về nhà và yêu thương gia đình của bạn.” (Nguyên văn: Go home and love your family).

Năm 1985, Tổng thống Hoa kỳ Ronald Regan trao tặng cho Mẹ Teresa huy chương President Medal of Freedom, một trong những huy chương cao quý nhất của quốc gia này. Những năm trong thập niên 1980, Hội Từ thiện Missionaries of Charity hoạt động mạnh tại Hoa Kỳ và có trên 19 cơ sở, từ khu nghèo nàn Harlem của thành phố New York đến Trung tâm săn sóc bệnh nhân AID/HIV tại San Francisco. Trong thời gian này Mẹ Teresa thường đi gây quỹ kêu gọi lòng hảo tâm của những người Hoa Kỳ thích làm việc từ thiện.

Năm 1984 tôi được thành phố Houston bầu vào chức vụ Houston’s Poet Laureate, nhà thơ Công huân Danh dự của thành phố Houston. Trong ba năm 1984-1987 tôi được mời làm diễn giả chính, keynote speaker của các buổi lễ văn hóa, xã hội từ thiện. Một lần trong năm 1986 để chuẩn bị đón tiếp  Mẹ Teresa trong buổi lễ gây quỹ từ thiện cho Missionaries of Charity, tôi đã chuẩn bị soạn sẵn một bài diễn văn thật ý nghĩa cảm động chào mừng bà và để gây cảm hứng cho những tấm lòng quảng đại từ tâm.

Mẹ Teresa đã đến hơi trễ và bất ngờ bà đến thẳng bục cao, cầm micro hướng về quan khách, bà dịu dàng nhỏ nhẹ:

“Tôi đã chọn những kẻ nghèo đói khốn cùng, những kẻ cùi hủi, bệnh AID/HIV, những kẻ tàn tật đui mù vô gia cư, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ để phục vụ và tôi vô cùng biết ơn lòng từ thiện rộng lượng của quý vị để giúp chúng tôi theo đuổi công tác nhân đạo này. Xin lỗi tôi không có thì giờ nghe diễn văn cùng theo đúng chương trình sắp đặt của quý vị và xin vui lòng nhớ rằng ngay trong giờ phút này hàng triệu cặp mắt của những kẻ khốn cùng đang mở to cầu cứu hướng về quý vị.”

Mẹ Teresa đã phá lệ không theo chương trình của ban tổ chức, nói xong bà tiến đến bắt tay từng người để từ giã ra đi. Khi bà đến chỗ tôi đứng, tôi giơ cao hai tay lên ôm lấy bà, hôn lên khuôn mặt đầy những nét nhăn nheo của bà, khuôn mặt mẹ hiền nhân loại, khuôn mặt đạo đức đẹp nhất của loài người. Hôm ấy một số tiền lớn được quyên góp và trao tặng cho người đại diện của Missionaries of Charity. Cho đến cuối năm 2007, dân chúng Hoa Kỳ từ người trung lưu đến các tỷ phú đã đóng góp một phần lớn cho ngân sách hoạt động từ thiện của hội này.

Hoa kỳ cùng thế giới đang tiến vào thời gian cuối của thập niên đầu thế kỷ 21 và đang trải qua cơn khủng hoàng tài chánh, đời sống phải đương đầu với nhiều khó khăn. Nhưng dầu trong hoàn cảnh nào, xin lấy câu châm ngôn:

“If you are not poor enough to take charity, you are rich enough to give it”.

Nếu bạn không nghèo đủ để xin tiền từ thiện, như vậy bạn giàu đủ để đóng góp làm việc từ thiện.

 

Xem thêm: Kiến thức nên biết

Xem thêm: Nghệ thuật mua sắm

]]>
[Dạy bé làm từ thiện] - Dạy con có thói quen làm từ thiện http://dotuthien.com/day-be-lam-tu-thien-day-con-co-thoi-quen-lam-tu-thien-13.html [Dạy bé làm từ thiện] - Dạy con có thói quen làm từ thiện Thứ Hai, 19/10/2015, 21:28 GMT+7

Làm từ thiện và tấm lòng vị tha được đánh giá ở mức độ mới sau các đợt sóng thần ở Châu Á gần đây.

Day-be-lam-tu-thien

Sau khi chứng kiến những hình ảnh đau thương về nỗi đau và sự chịu đựng gian khổ của các nạn nhân qua tivi, nhiều người đã quyên góp tiền để ủng hộ những người còn sống sót sau những thảm hoạ tàn khốc này.

Rất nhiều bậc cha mẹ sử dụng hình ảnh thiên tai tàn phá cuộc sống để dạy cho con họ về việc làm từ thiện và tầm quan trọng của việc giúp đỡ người khác trong khả năng của mình. Họ cho con cái họ chứng kiến những nỗi đau thương và những thiệt hại không thể tưởng tượng được để chúng mở rộng tình thương và lòng trắc ẩn tới những người chưa quen biết trên toàn thế giới.

Rõ ràng là những cơn sóng thần gần đây mang lại một cơ hội để giáo dục cho trẻ em về lòng từ thiện. Nhưng những người làm cha làm mẹ phải làm gì để giáo dục cho con cái mình về lòng từ thiện? Họ phải làm gì nếu họ muốn lòng vị tha là một quan điểm sống cho con cái của họ? Họ phải làm gì để biến làm từ thiện trở thành thói quen của con cái họ?

Để giúp con cái bạn có thói quen làm từ thiện, hãy xem xét những phương pháp dành cho gia đình bạn dưới đây:

1.Thường xuyên xem xét tủ quần áo để tìm ra những bộ quần áo bạn không mặc nữa, đem những bộ quần áo đó quyên góp cho Quân đội hay ủng hộ cho những người đang cần. Khuyến khích con bạn làm như vậy. Cho phép chúng chọn ra những bộ quần áo hay đồ chơi chúng muốn giữ lại.

Tác dụng của hoạt động này sẽ giảm đi rất nhiều nếu bạn kiểm tra tủ quần áo của trẻ mà không có trẻ ở đó. Để có được kết quả tốt nhất, hãy để con bạn tham gia vào việc chọn lựa những cái gì thích hợp. Cho con bạn đi cùng nếu bạn gửi những thứ đó đến nơi cần làm từ thiện.

2. Thường xuyên sắp xếp một công việc có xu hướng để làm từ thiện như vậy. Tìm ra nơi ở của người gia neo đơn nào đó. Nấu cơm cho họ và mang đến những nơi có những người không có nhà cửa trong cộng đồng của bạn.

3. Hiến máu. Cho bọn trẻ đi cùng để chúng coi bạn như một tấm gương để chúng học hỏi. Nói cho chúng biết tại sao bạn lại hiến máu và những gì bạn mong muốn khi bạn làm như vậy.

4. Tổ chức tiệc sinh nhật như là thời gian để gặp gỡ những người xung quanh. Trong bữa tiệc đầu tiên trong khi chúng còn là học sinh, nhờ những người khách mang đến một món quà hay một quyển sách (mới hoặc cũ) có liên quan đến những thông tin về những hoạt động làm từ thiện gần nhà.

Nói với con bạn về quyển sách nó có và những đứa trẻ không có sách. Giải thích rằng một cách để tổ chức sinh nhật là chia sẻ với những người đang thiếu thốn. Cho con bạn quyết định có dành tặng quyển sách đó cho một gia đình nghèo khó nào đó, một phòng khám hay một vài tổ chức nhân đạo nào đó. Khi bạn đi gửi tặng quyển sách đó với con bạn, hãy ghi lại bằng camera.

5. Tạo ra một chiếc hộp đựng thức ăn sau những kỳ nghỉ và ủng hộ cho những gia đình khó khăn do trường hay nhà thờ của bạn phát động. Cho con bạn tham gia chọn lựa thức ăn đóng hộp, hoa quả hay những thứ khác. Trang trí hộp quà và gửi chúng cùng nhau.

7. Tạo ra một hộp từ thiện trong gia đình bằng những khoản tiền thưởng. Khuyến khích con bạn chia sẻ tiền thưởng của chúng cho những người khác bằng cách ủng hộ vào chiếc hộp đó. Khi chiếc hộp đầy, tìm ra một gia đình cần sự giúp đỡ. Bạn có thể cứu một con cá voi, mua găng tay cho những đứa trẻ đang thiếu thốn hay ủng hộ cho một tổ chức từ thiện, cho những người bị ung thư trong cộng đồng. Đọc các cách làm từ thiện khác nhau trên Internet và chia sẻ những thông tin này với con bạn để giúp chúng có những quyết định có ích.

8. Giúp đỡ người già. Nhặt những cành cây trên sân nhà hàng xóm sau một trận gió lớn. Cắt cỏ cho bà nội. Rửa xe cho ông nội. Lau cửa sổ vào mùa xuân. Giúp người khác trồng hoa.

9. Có kế hoạch thường xuyên làm từ thiện tại nhà thờ hay Giáo đường của mình. Tham gia một phong trào cắt cỏ và dọn cây. Thay phiên nhau làm người chỉ đạo và cho con bạn tham gia.

Bằng cách áp dụng một vài ý tưởng trên đây hoặc những ý tưởng khác tương tự như vậy, bạn sẽ dạy cho con bạn thấy rằng làm từ thiện ở trẻ không phải chỉ trong những trường hợp khẩn cấp. Bạn sẽ giúp chúng đánh giá cao việc giúp đỡ những người đang cần sự giúp đỡ cũng là một cách, chứ không nhất thiết chỉ là úc những thiên tai tàn khốc xảy ra. Hãy nhớ rằng khi bạn giúp đỡ người khác, bạn đang truyền đạt cho con cái bạn một thông điệp về niềm tin của bạn về lòng vị tha cho trẻ.

Xem thêm: Cùng mua sắm

Xem thêm: Mách bạn cách mua sắm

]]>
[Dạy bé làm từ thiện] - Vì sao bạn nên dạy trẻ làm từ thiện? http://dotuthien.com/day-be-lam-tu-thien-vi-sao-ban-nen-day-tre-lam-tu-thien-9.html [Dạy bé làm từ thiện] - Vì sao bạn nên dạy trẻ làm từ thiện? Thứ Hai, 19/10/2015, 21:17 GMT+7

Giúp con trẻ biết cách chia sẻ những may mắn của mình đến với những người kém may mắn khác có thể là bài học đầu đời quan trọng nhất mà bạn cần dạy trẻ.

 Day-be-lam-tu-thien

Tất cả trẻ được sinh ra bẩm sinh đã có sẵn tấm lòng bác ái, từ bi. Nhưng cuộc sống đầy đủ với những bữa cơm ngon, quần áo đẹp… dễ dàng làm con bạn bị che mất tầm nhìn, chỉ nhìn thấy cuộc sống màu hồng. Nhưng nếu chúng ta chỉ cho con nhìn kỹ quanh mình, ở cổng chợ có một em bé 2 tuổi đang khóc vì đói bụng, thèm muốn một bữa ăn sáng, ở cổng trường mỗi ngày có một cụ già nghèo khổ ngồi bán vé số…, trẻ sẽ có những suy nghĩ tích cực hơn về cuộc sống, cách sử dụng của cải vật chất cũng như tiêu tiền.

“Trẻ cũng sẽ tự nhiên tìm cách để có những đóng góp và giúp đỡ người khác”, Deborah Spaide, người sáng lập Câu lạc bộ chăm sóc trẻ em, một tổ chức quốc gia có trụ sở tại New Canaan, Mỹ, cho biết. “Cũng giống như chúng ta cho trẻ cơ hội sử dụng đôi chân của mình khi trẻ đang tập đi, chúng ta cần phải cung cấp cho trẻ cơ hội để làm từ thiện, thể hiện sự quan tâm, thương yêu đến những người khác kém may mắn hơn mình.”

Lợi ích của việc tích cực bồi dưỡng lòng từ thiện cho trẻ em là rất lớn. Bên cạnh việc giúp trẻ mở rộng tầm nhìn, từ thiện còn mang lại cho trẻ em một sự thúc đẩy mạnh mẽ để nhân rộng lòng nhân ái, để trẻ nhận ra rằng có thể tạo sự khác biệt cho cuộc sống của một ai đó . “Và khi bạn hướng dẫn một đứa trẻ giúp đỡ người khác, bạn đang giúp xây dựng thế giới tốt đẹp hơn”, Patricia Schiff Estess, một nhà văn ở New York và là tác giả của quyển “Trẻ em – tiền và các giá trị”, nói thêm.

Dưới đây là những cách tốt nhất để giúp con bạn làm được điều đó:

Được thực hành

Hầu hết mọi người có xu hướng liên lạc đến các tổ chức từ thiện và gửi tiền. Hoặc chúng ta hay bảo con thả một ít tiền vào trong thùng tại nhà thờ, bỏ vài đồng tiền lẻ vào thùng từ thiện ở trung tâm mua sắm… Nhưng điều đó không cho con bạn một cái nhìn thực tế về việc làm từ thiện. Trẻ cần có một khái niệm rõ ràng rằng việc quyên tiền đang được thực hiện là cho một nguyên nhân xứng đáng. Thật khó cho trẻ em để hiểu rằng số tiền trong thùng sẽ được gom lại, rồi người ta mang đi mua bánh mì, áo ấm, gạo hay mì tôm để phát cho những người nghèo. Trẻ em với đầu óc non nớt sẽ không thể có sự hình dung cho quá nhiều tiến trình như vậy.

Tốt nhất, các bậc cha mẹ nên để cho con cái của mình trải nghiệm việc làm từ thiện trực tiếp. Bạn có thể dẫn con đến những trung tâm dưỡng lão, những nơi có nuôi trẻ em và người già vô gia cư và cho con cùng tham gia vào một bữa phục vụ ăn uống cho mọi người. Trẻ 5 tuổi đã có thể giúp chuyển những khay cơm ra bàn. Thu dọn khay dơ vào, giúp những việc lặt vặt mà bạn cảm thấy phù hợp. Những việc làm thực tế này sẽ cho trẻ một cái nhìn sâu sắc, khác biệt về cuộc sống đầy đủ của trẻ và của mọi người xung quanh.

Khi lựa chọn một dự án từ thiện để tham gia, bạn hãy chọn những dự án mà con bạn có thể cùng tham gia được. Bạn càng cho con cơ hội trực tiếp tham gia thì con bạn sẽ càng có những suy nghĩ lớn hơn và con cũng sẽ có cơ hội để học hỏi kinh nghiệm. Chẳng hạn, bạn có thể cho rằng đứa con 6 tuổi của bạn đã có thể quan tâm đến việc chia sẻ đồ chơi với trẻ em nghèo. Bạn có thể đề nghị con nghĩ ra cách gì đó để thu thập và phân phối đồ chơi cho trẻ em nghèo. Con bạn có thể sẽ tìm một việc làm thêm xung quanh nhà để kiếm thêm tiền mua đồ chơi. Hoặc có thể xin dán một thông báo trong trường học để thu hút sự đóng góp đồ chơi từ bạn cùng lớp.

Dạy con sử dụng tiền để làm từ thiện

Trợ cấp tiền cho con hàng ngày hoặc hàng tháng cho trẻ có thể được xem như một động lực hữu ích cho việc thúc đẩy con từ thiện, đó cũng khía cạnh khác của quản lý tiền bạc. Chi tiêu, tiết kiệm và chia sẻ – Đó là những tiêu chí bạn có thể đưa ra cho trẻ để hướng trẻ sử dụng đồng tiền đúng cách. “Chia sẻ” chính là phần mà phụ huynh muốn trẻ luôn nhớ tới khi tiêu tiền của mình.

Ngoài ra, bạn cũng cần khuyến khích con, thay vì đơn giản là đưa tiền tiết kiệm cho một tổ chức từ thiện nào đó, trẻ nên sử dụng tiền để mua một món đồ chơi, những chiếc vớ hay một món đồ phù hợp nào đó cho trẻ em nghèo, như thế sẽ thực tế hơn.

Nắm lấy thời khắc

Bạn không cần phải dành một thời gian đặc biệt nào đó để nói về tầm quan trọng và niềm vui của việc làm từ thiện ở trẻ . Chỉ cần bạn lựa đúng cơ hội. Chẳng hạn khi đi qua một người vô gia cư trên đường phố, đó là một dịp tốt để bạn nói với con về thực tế là một số gia đình không có đủ tiền để trả cho một nơi để sống. Khi đi thăm những người già neo đơn sống ở các trung tâm cơ nhỡ, bạn có thể nói với con rằng không phải ai cũng có được cuộc sống sung túc, đầy đủ con cháu khi về già, và những người này, họ quý những sự quan tâm của chúng ta ra sao…

Những điều bạn nói với con này không chỉ là cho con có những suy nghĩ nhạy cảm về một thế giới khác của cuộc sống mà còn để cho con bạn suy nghĩ rằng trẻ làm từ thiện có khả năng làm cho mọi thứ quanh mình tốt hơn.

Xem thêm: Kinh nghiệm thường thức

Xem thêm: Thường thức gia đình

]]>
[Quyên góp từ thiện] - Thích thú với túi cám con cò thời trang tại phiên chợ từ thiện ở Sài Gòn http://dotuthien.com/quyen-gop-tu-thien-thich-thu-voi-tui-cam-con-co-thoi-trang-tai-phien-cho-tu-thien-o-sai-gon-1.html [Quyên góp từ thiện] - Thích thú với túi cám con cò thời trang tại phiên chợ từ thiện ở Sài Gòn Thứ Hai, 19/10/2015, 20:56 GMT+7

Gần 60 gian hàng thời trang, bánh kẹo, thực phẩm, đồ thủ công mỹ nghệ độc đáo, lạ mắt đã được bày bán trong phiên chợ từ thiện định kỳ Saigon Charity Bazaaz nhằm gây quỹ cho trẻ em bệnh tim có hoàn cảnh khó khăn. Trong đó, sự xuất hiện của những chiếc túi cám con cò đã khiến nhiều người thích thú.Bao bì cám con cò Việt Nam thành túi thời trang trên đường phố Nhật

 Quyen-gop-tu-thien

Không chỉ xuất hiện ở Nhật, những chiếc túi cám con cò đã có mặt ở Sài Gòn trong phiên chợ từ thiện, thu hút sự quan tâm của nhiều người.

 

Do-tu-thien

Những sản phẩm từ thiện lạ mắt làm từ giấy, bao bì, cao su tái chế rất "đắt" hàng. Đặc biệt là sự xuất hiện của túi cám con cò.

 

Hang-tu-thien

Hội chợ diễn ra từ 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều, nhưng ngay khi mới bắt đầu đã có rất nhiều người đến mua đồ.

 

Cach-thuc-tu-thien

Hàng hoá từ thiện đa dạng với nhiều chủng loại, có món chỉ vài chục ngàn đồng, nhưng có sản phẩm giá đến vài triệu đồng.

 

Quyen-gop-tu-thien

Không chỉ là cơ hội để những tín đồ yêu thích thời trang thỏa mãn nhu cầu mua sắm cuối năm, mà tại phiên chợ cũng có rất nhiều gian hàng bán đồ thủ công, lưu niệm tinh xảo.

 

Hang-tu-thien

Đặc biệt, tiền lãi của hội chợ sẽ được quyên vào ủng hộ quỹ trẻ em nghèo Việt Nam mắc bệnh tim - Heart Beat VietNam.

 

Do-tu-thien

Khách nước ngoài đến hội chợ rất thích thú với những mặt hàng được bày bán. Chị Laura (người Anh) cho biết: “Lần đầu tiên tôi tham gia hội chợ như thế này, bên cạnh việc mua sắm, đây cũng là hội chợ từ thiện nên tôi rất thích. Tôi đã chọn mua được rất nhiều thứ, nhất là những sản phẩm handmade".

 

Cach-thuc-tu-thien

Hội chợ thu hút rất đông người đến tham gia, hầu hết là người nước ngoài hiện đang sống và làm việc tại TP.Hồ Chí Minh.

 

Quyen-gop-tu-thien

Nhiều trẻ em được ba mẹ dẫn đến những quầy bánh kẹo, lưu niệm mua hàng, đồng thời được giải thích số tiền mua này sẽ được ủng hộ cho các bạn bị bệnh tim có hoàn cảnh khó khăn.

 Quyen-gop-tu-thien

Có giá từ 1 triệu đồng trở lên nhưng những chiếc ví này vẫn bán rất chạy, vì sự tinh xảo vào độc đáo - làm từ chất liệu may áo kimono.

 

Hang-tu-thien

Phiên chợ từ thiện giúp đỡ trẻ em bị bệnh tim có hoàn cảnh khó khăn bắt đầu từ năm 2006 với sự khởi xướng của 2 người phụ nữ Hà Lan và 10 nhà cung cấp đến nay đã trở thành sự kiện nhận được sự quan tâm của rất nhiều người.

Xem thêm: Kinh doanh online

Xem thêm: Công nghệ

]]>